Trang chủ »

Vẫn yêu dù anh đã 4 lần phản bội

Vẫn yêu dù anh đã 4 lần phản bội
(Ngày đăng: 20-11-2018 10:55:45)
Anh không đẹp trai, giàu có, càng chẳng chung tình. Em không biết vì sao yêu anh, chỉ biết đã yêu sự nỗ lực, ý chí trong anh. Nhưng đời không lường được chữ ngờ. Cả 4 lần phản bội, anh đều đổ tại hoàn cảnh.

Lần thứ nhất ! 

Đến bây giờ em còn không hiểu mình thì nói gì đến chuyện hiểu được những suy nghĩ của anh? Em và anh yêu nhau đã gần 2 năm, trải qua biết bao nhiêu sóng gió. Tuy ban đầu đến với nhau không phải vì tình yêu nhưng dần dần em cũng cảm nhận được sự chân thành của anh dành cho em đang lớn dần, để rồi em cố gắng và xác định.

Mùa đông năm 2011, khi đó em và anh mới quen nhau chưa được bao lâu, nhưng cũng đến lúc em bắt đầu cảm thấy yêu anh thật sự. Trong lúc em đang cảm thấy hạnh phúc nhất lại là lúc anh khiến em cảm thấy đau khổ nhất.

Anh và chị ấy quen nhau cùng với thời điểm em quen anh. Đứng giữa hai người con gái, anh không biết nên chọn ai, nhưng cũng không dứt khoát với ai. Và rồi anh cũng nhận ra người con gái có nhiều thứ hơn em từ vật chất đến tinh thần.

Em trách anh tại sao anh không dứt khoát và thẳng thắn với em ngay từ đầu? Tại sao đến khi em đang rất yêu anh và đang cảm thấy hạnh phúc nhất thì anh mới nói ra điều đó? Em đau khổ và khóc nhiều lắm, nhưng cũng tự an ủi mình, không yêu nhau thì chia tay, chỉ đơn giản vậy thôi.

Chưa đầy 1 tuần sau, anh nhận thấy hai người không hợp và không thể đến được với nhau. Anh quay sang nhắn tin cho em với những lời lẽ giải thích khéo léo muốn quay về. Anh nói: “Khi đi chơi với Loan anh chỉ nghĩ đến em và anh nghĩ người anh yêu nhất vẫn là cô nhà quê”.

Em mềm lòng và lại ngả tiếp vào mối tình vừa dang dở. Ở đó, có những lúc hạnh phúc, có những lúc lại ghen tuông buồn bã và có những lúc tưởng chừng như không thể tiếp tục nhưng sau mỗi lần xảy ra mâu thuẫn, em lại yêu anh và bỏ qua tất cả những gì anh đã làm khiến em bị tổn thương.

Lần thứ hai

Kỳ nghỉ hè năm 2012, hai đứa giận nhau, gia đình lại có việc nên em phải về quê một thời gian, ít nhắn tin cho anh. Nhiều lúc em cũng muốn gọi điện, nhắn tin hỏi thăm anh lắm, nhưng chắc vì cái tôi cá nhân trong con người em quá lớn nên em cứ lặng thinh.

Khi em lên Hà Nội, anh và em vẫn bình thường như chưa có chuyện gì xảy ra. Rồi một hôm vô tình em nghịch điện thoại của anh, vào mục hộp thư đến và em đọc được những tin nhắn anh rủ người con gái khác đi uống cà phê. Cô ấy là người anh cất công tán tỉnh trước khi yêu em nhưng không được đáp lại, bởi thế em cũng hiểu. Nhưng lúc đó em ghen vì trong lúc em đang phải lo việc gia đình, anh lại đi hẹn hò với người khác.

Anh gọi bao nhiêu cuộc điện thoại em không nghe máy, nhắn bao nhiêu tin em cũng không trả lời. Mỏi mệt, bỏ điện thoại ra xem anh nói những gì nhưng em sữngsờ và thực sự sốc. Anh nhắn: “Đó chỉ là mối tình một đêm, anh định giấu em chuyện này để cho anh và em được yên ấm”, anh còn trách em “Cũng tại em cứ về quê nên anh mới thế”...

Hóa ra anh không biết em ghen vì vẫn liên lạc với người cũ. Anh tưởng em đọc phần tin nhắn hạn chế, biết được anh có "tình một đêm" trong thời gian em về quê. Đó là một cô gái bằng tuổi với anh, đang làm kế toán tại Hà Nội, đã có 1 đứa con với người yêu nhưng không được gia đình chấp nhận cho cưới. Chị ấy tâm sự hết mọi chuyện với anh và anh cũng thế. Sau khi trò chuyện, hai người vào nhà nghỉ.

Đây là lần thứ hai anh đổ lỗi do hoàn cảnh, nhưng em nghĩ rằng một khi anh yêu em thực sự thì cho dù hai đứa có xảy ra chuyện gì, và cách xa nhau đến mấy thì anh cũng không bao giờ làm cái chuyện khó chấp nhận ấy. Thế là em tha thứ, em bỏ qua hết mọi chuỵện. Hai đứa quay lại nhưng với một điều kiện anh đưa ra, sẽ không bao giờ nhắc lại chuyện cũ. Kể từ đó anh quan tâm em nhiều hơn, yêu em nhiều hơn, anh đưa em đi chơi thật xa để quên đi những tháng ngày căng thẳng. Em lại yêu anh và bỏ qua tất cả những gì anh đã làm khiến em bị tổn thương.

Lần thứ 3

Valentine năm nay đúng vào mồng 5 Tết. Em và anh đang giận nên cũng không liên lạc hay qua nhà thăm nhau. Anh có biết dù giận nhưng em vẫn mong tin anh lắm. Chỉ một tin nhắn chúc mừng Valentine cũng đủ để em quên hết giận hờn và yêu anh thắm thiết nhưng đến cuối cùng em vẫn cứ chờ đợi trong im lặng.

Đến tối em nhắn tin chúc mừng Valentine anh, và chúc anh hạnh phúc vì đến giờ em biết tình cảm của anh dành cho em như thế nào rồi. Anh trả lại tin nhắn cho em: “Anh xin lỗi em, hãy quên anh đi, anh là một thằng đa tình không ra gì”. Anh kể, hôm nay anh đi đền Bà Chúa Kho, trên xe anh gặp một cô bé ở Bắc Giang, nói chuyện chém gió thôi mà cô ấy cứ đòi anh mua sôcôla tặng, thế là anh miễn cưỡng mua tặng cô bé ấy, suýt nữa vào nhà nghỉ nhưng lúc đó anh nghĩ đến em rồi anh lại quay về, anh vào chùa chỉ xin mỗi chữ “phúc”, giờ nhìn lại mà anh cảm thấy buồn và khóc.

Em đã hiểu vì sao cả ngày hôm nay anh không nhớ tới em. Em giận anh lắm, lần này không phải vì anh lừa dối em, mà giận anh vì anh đi chùa chắp tay niệm phật mà anh lại có những hành động trái với lương tâm. Thật là cay đắng, vì yêu anh em đã bỏ qua rất nhiều lỗi lầm của anh, tại sao mỗi khi anh mắc lỗi lầm, anh lại muốn chia tay em? Nhưng rồi em lại tha thứ và yêu anh.

Lần thứ 4

Thời gian gần đây em và anh rất bình yên và hạnh phúc. Tuy đôi khi có mâu thuẫn nhỏ nhưng lại nhanh chóng tan đi và yêu nhau nhiều hơn. Một lần em giận anh nên về quê, khi lên Hà Nội, thấy anh hay nhắn tin với một số điện thoại lạ, em hỏi thì anh bảo quen trên mạng, chỉ trêu đùa là người yêu thôi chứ chưa bao giờ gặp mặt.

Hôm sau, em về ăn cưới đứa bạn thân. Lúc lên em ôm anh trong nỗi nhớ, anh tủm tỉm cười. Em nghĩ rằng anh đang hạnh phúc nhưng rồi lúc có số lạ gọi đến, em ghen tuông làm ầm, anh mới thừa nhận anh cười vì rõ ràng hai đứa mình đang rất hạnh phúc nhưng anh lại nói với cô bé kia mình không hạnh phúc.

Có phải anh nói thế thì mới dễ “cưa cẩm” được cô bé đó không? Em bắt đầu nghi ngờ và thất vọng. Em gọi điện cho cô bé đó, em ấy chỉ cười trên sự ghen tuông của em, cười vì sự lăng nhăng của anh.

Mặc dù bây giờ em vẫn vui vẻ với anh nhưng tận đáy lòng em không còn cảm giác yêu say đắm và mong chờ gì nữa bởi anh đã làm con tim em chai sạn và mất đi cảm giác tôn thờ tình yêu của chúng mình. Nhưng em yêu anh và không thể chia tay anh nên em chỉ biết cầu mong cho anh và em được yên bình và không có một ai xen ngang thêm lần nữa!