Trang chủ »

Mong một ngày anh tỉnh cơn say nắng

Mong một ngày anh tỉnh cơn say nắng
(Ngày đăng: 20-11-2018 10:55:06)
Anh tự buộc cho em lý do không hợp tuổi để đến bên người con gái kia dễ dàng hơn. Con tim anh đã chạy đi tìm người con gái khác từ rất lâu rồi nhưng em không đủ tỉnh táo để nhận ra, vẫn cứ để tim mình rượt đuổi theo anh.

Em tưởng chừng như thế giới chỉ toàn màu đen khi anh buông bàn tay em để nắm lấy một bàn tay khác. Em đã không tin đó là sự thật. Em quá yếu đuối, khóc rất nhiều. Em không đủ tự tin để chấp nhận lời chia tay từ anh bởi hiểu rằng khi mất anh, em sẽ mất đi cả thế giới với bao điều diệu kỳ. Khi không có anh, em sẽ thiếu vắng một nụ cười, một ánh mắt dõi theo, một bờ vai để tựa vào mỗi khi cần sẻ chia.

Anh rời xa em chỉ vì bản chất đa tình lại trỗi dậy mỗi khi muốn đổi thay, tìm sự mới mẻ trong tình yêu. Bởi một cô gái cổ điển như em không biết hâm nóng tình yêu, con tim em cứ đập loạn nhịp khi đứng cạnh anh. Điều đó em không hề phủ nhận vì đấy là lần đầu tiên con tim bé nhỏ của em biết yêu. Ở tuổi 22 như em, những cô gái khác họ thực sự chín chắn và trưởng thành trong tình yêu, nhưng với em mọi thứ đều rất mới mẻ, bỡ ngỡ và lúng túng.

Có đôi khi muốn được ôm, được ngả vào lòng để thỏa nỗi nhớ xa nhau sau những chuyến công tác dài ngày của anh. Nhưng đôi tay em dừng lại, có chút e dè, nhút nhát, không dám thổ lộ mà chỉ đợi anh đưa vòng tay âu yếm. Rồi em cũng cảm nhận được vòng tay anh quàng qua eo em mỗi lần đi công tác xa về, nhưng nó nhạt nhòa lắm. Có lẽ cái ôm anh dành cho em chỉ là trách nhiệm vì em đang là người yêu của anh.

Gạt bỏ mọi suy nghĩ tiêu cực, em tự động viên mình lấy động lực làm mầm sống cho tình yêu đầu tiên. Em từng nghĩ trong đầu, anh sẽ là người đàn ông đầu tiên, người đàn ông cuối cùng và duy nhất trong cuộc đời của em. Nhưng mọi chuyện không như em nghĩ, em nhận được lời chia tay từ anh với lý do đơn giản “anh và em không hợp tuổi, sau này cưới về không hòa hợp khó sống, sẽ khổ cho cả hai, kết thúc sớm sẽ tốt hơn”.

Em im lặng, nước mắt trào ra nhìn anh với đôi mắt níu giữ tình yêu này. Anh tự buộc cho em lý do không hợp tuổi để đến bên người con gái kia dễ dàng hơn. Con tim anh đã chạy đi tìm người con gái khác từ rất lâu rồi nhưng em không đủ tỉnh táo để nhận ra, vẫn cứ để tim mình rượt đuổi theo anh.

Mùa đông năm nay và sau này, em sẽ không có bàn tay ấm của anh nắm lấy khi tay em lạnh cóng. Em vẫn khắc khoải nuôi hy vọng chờ đợi bóng hình anh, vẫn luôn tìm kiếm động lực cho mình để cố gắng níu giữ bàn tay anh, dẫu chỉ là một tia hy vọng nhỏ thôi em cũng đặt niềm tin. 

Đã có đôi lúc em thấy mệt mỏi, đau nhói trong tim và nghĩ rằng không còn đủ sức để tiếp tục chạy theo anh. Em như đang chơi vơi giữa một khoảng không chẳng biết nên dừng lại hay bước tiếp, bởi nếu cứ bước đi, em sẽ trượt chân ngã rất đau, còn nếu dừng lại, tim em sẽ quặn thắt. Em vẫn cứ mãi ngốc như ngày xưa phải không anh? Gần 4 năm trôi qua, tình yêu em dành cho anh vẫn nguyên vẹn, không thay đổi, cứ chờ đợi và không ngừng yêu thương.

Em chẳng thể lý giải được tình yêu, biết là đau khổ nhưng vẫn mù quáng, không tìm được lối thoát, rồi âm thầm nhìn theo bóng anh. Mong một ngày anh quay về và mang hạnh phúc đến với em. Em đợi anh.