Trang chủ » Vợ hay so sánh tôi với người khác

Vợ hay so sánh tôi với người khác

(Ngày đăng: 04-04-2013 10:07:23)
icon facebook   icon google plus  
Tôi cảm thấy vợ ngày càng khó gần, phát ngôn không cần để ý đến lời nói. Cô ấy thường trách cứ, so sánh tôi với những người khác. Vợ tôi nói: "Anh không quan tâm đến tôi thì tôi phải đi tìm người quan tâm".

Tôi năm nay 38 tuổi, gốc Hà Nội, có nhà cửa khang trang, 2 vợ chồng đều có công ăn việc làm ổn định. Vợ kém tôi 2 tuổi, chúng tôi đã cưới nhau được hơn 10 năm, có 2 cháu 1 gái 1 trai ngoan ngoãn kháu khỉnh. Mấy năm trở lại đây vợ chồng thường xuyên bất đồng quan điểm, căng thẳng, đôi khi chẳng vì lý do gì làm tôi cảm thấy rất mệt mỏi. Dù vậy chúng tôi không bao giờ to tiếng hay xô xát vì tôi luôn kìm chế được cơn giận. Vả lại do các cháu còn nhỏ, sống gần ông bà nên tôi không dám để ông bà biết chuyện sẽ phiền lòng.

Thời gian gần đây, không hiểu do sức ép công việc hay vì vấn đề gì khác, tôi cảm thấy vợ ngày càng khó gần và hay cáu gắt, phát ngôn không cần để ý đến lời nói. Cô ấy thường trách cứ, so sánh tôi với những người khác, nói tôi không quan tâm, không được lời động viên ngọt ngào nào. Có nhiều hôm vợ đi chơi về muộn, do vậy tôi rất lo lắng cho cô ấy khi đi lại ngoài đường đêm hôm, tôi có cáu thì nhận ngay được lời giải thích rất “hợp tình hợp lý”: Anh không quan tâm đến tôi thì tôi phải đi tìm người quan tâm". Câu nói đó do chính vợ tôi nói, không hiểu vì bực tức hay do cô ấy đã thay lòng.

Cô ấy đâu có biết lời nói đó như con dao đâm vào lòng tôi. Cô ấy đâu biết chỉ cần lời nói đó, cộng với tính tự ái của người đàn ông, tôi sẵn sàng đập bỏ tất cả những thành quả mà bấy lâu nay chúng tôi cùng vun đắp. Nói về sự quan tâm đến vợ thì tôi kém xa những người khác, ví dụ nói lời ngọt ngào, tặng hoa dịp lễ tết... Tôi hơi vô tâm, không để ý lắm. Nhưng tình cảm dành cho gia đình thì tôi cũng không kém ai.

Tôi không phải là người cổ hủ, luôn chia sẻ công việc nhà với vợ từ việc nhỏ đến việc lớn, chăm sóc con cái cái, rửa bát nấu cơm. Vợ tôi đâu có biết vì gia đình mà tôi đã hạn chế các cuộc nhậu nhẹt ngoài đường, dành phần lớn thời gian ngoài giờ làm việc cho gia đình và để được gần các con.

Càng nghĩ càng thấy chán nản và bế tắc, có nhiều lúc tôi chỉ muốn giải thoát dù vẫn rất yêu vợ. Bên cạnh đó, điều khó xử nhất đó là các con tôi. Mỗi khi nhìn chị em cháu vui đùa, tôi thấy lo sợ và xót xa, các cháu có tội gì mà phải chịu cảnh tan đàn sẻ nghé? Nếu cuộc sống thiếu bố thiếu mẹ thì chúng sẽ ra sao, ông bà nội ngoại có chịu được cú sốc này không. Hàng nghìn câu hỏi cứ luẩn quẩn trong đầu tôi. Tôi phải làm sao đây? Rất mong mọi người hãy cho tôi một lời khuyên.