Trang chủ » Khi nào sẵn sàng, tôi sẽ cướp chị về bên tôi!

Khi nào sẵn sàng, tôi sẽ cướp chị về bên tôi!

(Ngày đăng: 03-05-2013 09:11:31)
icon facebook   icon google plus  
Chị nói không ai có thể biết trước điều gì trong tương lai. Nhưng tôi - một phi công trẻ nói nhất định chị phải cho tôi cơ hội. Khi tôi có đủ sức để lo cho mẹ con chị, tôi nhất định sẽ cướp chị về. Chị đồng ý và hôn tôi.

Chào tác giả tâm sự "Tôi giật mình khi nghĩ đến một người chồng thứ 4"!

Bất ngờ đọc được tâm sự của chị, tôi lại thấy lòng ngổn ngang trăm mối vì nhớ đến người chị ấy của mình. Chị ấy cũng khổ sở và có cuộc đời đa đoan như chị vậy. Và tôi - một phi công trẻ đang muốn mang tới những điều tốt đẹp cho chị ấy song còn "lực bất tòng tâm" quá!

Tôi đã quen chị được gần 4 tháng nay. Có lẽ 4 tháng là một khoảng thời gian quá ngắn để khẳng định bất cứ điều gì. Nhưng tôi biết người mà hàng ngày tôi nghĩ đến là chị. 

Sáng mở mắt ra là tôi đã nhớ chị. Lúc ăn cơm nhớ, lúc làm việc nhớ, trước khi đi ngủ tôi cũng nhớ. Lúc nào tôi cũng nhớ, nhớ chị đến quằn quại. Rồi hình ảnh chị hiện hữu cả ở trong những giấc mơ của tôi.

Tôi quen chị được một tuần thì tôi và chị quấn lấy nhau. Tôi gần như chẳng biết mình đang làm gì. Mà điều này thật sự bất ngờ đối với tôi. Bởi từ trước đến giờ, tôi luôn là một người rõ ràng trong chuyện tình cảm, khó tính và chẳng bao giờ tin vào cái gọi là tình yêu sét đánh cả. 

Tôi có không ít người theo đuổi. Tôi mạnh mẽ và lạnh lùng nhưng chưa bao giờ tôi thấy mình lụy tình thế này. Từ trước đến giờ chỉ có tôi làm cho người khác đau khổ, làm người ta tan nát trái tim vì tôi. Vậy mà bây giờ tôi thật thảm thương.

Tôi 22 tuổi, sắp tốt nghiệp, công việc chưa ổn định và còn dự định sẽ học tiếp. Nói chung cho dù tương lai có hứa hẹn thế nào thì hiện tại của tôi cũng không có gì hết. 

Còn chị, chị hơn tôi nhiều tuổi và đã có con. Có nghĩa là chị cần một người có thể chăm sóc không chỉ cho chị mà cho cả con chị. Đấy cũng là điều tôi lo lắng khi bắt đầu mối quan hệ với chị. 

Không ít lần tôi mong muốn chị chọn một người khác tốt và có điều kiện hơn tôi. Và cũng từng ấy lần chị giận tôi vì tôi nói những điều ấy. Chị bảo chị yêu tôi đâu vì tôi có những gì. Chị nói: "Em yêu anh, còn anh quyết định thế nào thì tùy anh". Và tôi đã không thể dừng lại. 

Đôi mắt ấy, nụ cười ấy, làm sao tôi có thể kiềm lòng mình. Bắt đầu mối quan hệ, tôi luôn nghĩ mình là người chủ động, có nghĩa là muốn tiến thì tiến, muốn dừng dừng thì dừng. Tôi cũng lo nếu sau này tôi yêu người khác (vì tôi có nhiều người theo đuổi mà), tôi sợ chị sẽ đau khổ. 

Thậm chí lúc hôn chị, tôi còn nghĩ tôi không thật sự yêu chị. Chị luôn là người chủ động nói nhớ và yêu tôi. Chị cũng là người chủ động ôm và hôn. Cứ nhìn thấy tôi là chị lại cười và quấn quýt lấy tôi. Chị đi đón tôi, đem đồ ăn cho tôi, nấu cơm cho tôi. 

Lúc chị lau mồ hôi cho tôi, chị hỏi thế lúc không có chị thì bắt mẹ lau mồ hôi cho à? Nhiều khi đang ở bên cạnh chị cũng nũng nịu nói là nhớ tôi, tôi lạnh lùng quay ra: "Đang ở bên cạnh đây còn gì nữa" và rồi chị hôn tôi. Chị trách tôi sao không trả lời yahoo, không trả lời tin nhắn, về đến nhà cũng không báo chị.

Thật ra đó cũng là thói quen. Tôi thường hiếm khi trả lời tất cả. Chỉ những lúc nào công việc cần thiết tôi mới trả lời, còn những tin nhắn tình cảm tôi thường không quan tâm. Người yêu trước của tôi cũng trách tôi như vậy, nhưng tôi vẫn không thay đổi. 

Dù sao bây giờ có một người có điều kiện tốt hơn tôi ở bên cạnh chị, quan tâm và chăm sóc cho chị cũng là điều tôi mong muốn. Đến khi nào tôi sẵn sàng, tôi sẽ lại cướp chị về bên tôi. 

Hồi xưa người yêu cũ cũng hay nhắn tin hỏi tôi về chưa, rồi để nhật được một cái tin nhắn cụt lủn "Rồi". Vậy mà vì chị, tôi tập cho mình một thói quen mới, luôn luôn trả lời chị, về đến nơi là gọi điện, vừa đến chỗ làm là nhắn tin cho chị.

Chúng tôi yêu nhau được một tháng. Một tháng trải qua những cung bậc cảm xúc, có yêu thương hạnh phúc, có ghen tuông hờn giận, có dỗ dành quan tâm. Tôi ở bên chị, ở bên con chị, quan tâm đến 2 người thật nhiều. Tôi bắt đầu suy nghĩ về một ngôi nhà.

Rồi cái gì đến cũng sẽ đến. Chị không trả lời điện thoại của tôi, lạnh nhạt với tôi. Bạn biết không cái cảm giác một người con gái vừa nhìn thấy mình là chạy lại ôm lấy ghì chặt đôi môi của mình nay lại lạnh lùng chẳng thèm để ý gì đến mình. Tôi bị hụt hẫng.

Nhiều khi tôi tưởng tượng lại cái cảnh chị ôm tôi, ngã vào lòng tôi mà tôi lại thấy đau đớn. Chị muốn kết thúc. Trước, tôi luôn nghĩ tôi sẽ là người nói ra 2 chữ "kết thúc". 

Tôi nhẹ nhàng chấp nhận vì lúc đó tôi nghĩ chỉ là vì chị đang giận tôi thôi, rồi tôi sẽ lại dỗ dành, chị sẽ lại ngả vào lòng tôi. Tôi chấp nhận chuyện trở thành chị em để tôi vẫn có thể ở bên quan tâm chị và hưởng sự quan tâm từ chị.

Trong vòng 1 tháng tôi bỏ việc ở 2 công ty vì không thể tập trung làm bất cứ việc gì khi trong đầu chỉ nghĩ đến chị. Tôi ở nhà và thu mình vào một góc. Tôi không khóc, nhưng trái tim tôi rỉ máu. Tôi tìm việc nhưng không tìm được việc phù hợp, chương trình học thì ngày càng nặng.

Nghe tin chị có người yêu, tôi lại quằn quại như phát điên lên. Tôi khóc suốt mấy ngày liền, tôi hằn thù và thề rằng nhất định sau này sẽ cướp lại chị. 

Mọi chuyện có lẽ đã yên ổn, tôi đâm đầu vào học, xóa số điện thoại của chị, tạm xếp chị vào một góc để lúc nào đó sau này lôi ra. Nhưng hôm đó chị lại gọi tôi. Tôi đi mua thuốc cùng chị, rồi đi xem phim cùng chị. Một lần nữa chúng tôi lại quấn lấy nhau, cứ như một đôi đang yêu nhau.

Cả ngày tôi ở bên chị. Tôi hỏi có phải chị đã có người yêu? Chị bảo biết chị có người yêu rồi sao vẫn còn hôn chị? Tôi nói tôi sẽ yêu chị theo một cách nào đó mà tôi cũng không rõ. Chị cứ làm việc chị muốn. Dù sao bây giờ có một người có điều kiện tốt hơn tôi ở bên cạnh chị, quan tâm và chăm sóc cho chị cũng là điều tôi mong muốn. Đến khi nào tôi sẵn sàng, tôi sẽ lại cướp chị về bên tôi. 

Lúc người kia gọi điện, chị đã nói dối người kia là đang ở trong cửa hàng. Lời nói dối có phần vụng về, tay tôi nắm chặt lấy tay chị. Chị nói không ai có thể biết trước điều gì trong tương lai. Nhưng tôi - một phi công trẻ nói nhất định chị phải cho tôi cơ hội. Khi tôi có đủ sức để lo cho mẹ con chị, tôi nhất định sẽ cướp chị về. Chị đồng ý và hôn tôi.

Nhưng tôi vật vã trong đau khổ khi nhìn thấy ảnh chị và người kia. Nhìn thấy người kia gọi chị là vợ yêu, tôi chỉ muốn đấm thẳng vào mặt người ta và gào lên chị là của tôi. 

Cái hôm tôi biết chị và người kia đang ở bên nhau, tôi bồn chồn không yên. Cứ nghĩ chị đang ở trong vòng tay người khác là tôi phát cuồng. Tôi nhắn tin cho chị và chờ đợi. Chỉ cần chị trả lời tôi dù chỉ một tin nhắn thôi, tôi sẽ bảo lòng mình bình yên, sẽ tạm quên, sẽ chờ đợi. 

Một ngày, hai ngày, ba ngày... chị không trả lời. Trong tôi vỡ nát. Phải rồi, chị còn đang bận quấn quýt người kia, lấy đâu ra thời gian trả lời tôi. Lòng tôi đầy những mâu thuẫn. 

Một mặt phi công trẻ là tôi muốn hằn thù chị, rằng chị chỉ đùa giỡn với tôi, rằng chị lăng nhăng, cặp hết người nọ đến người kia. Một mặt tôi vẫn muốn ở bên chị. Tôi biết cần phải thoát ra nhưng tôi không biết phải làm thế nào?