Trang chủ » Dâu Việt ngày càng không biết điều và quá quắt!

Dâu Việt ngày càng không biết điều và quá quắt!

(Ngày đăng: 03-05-2013 09:08:08)
icon facebook   icon google plus  
Dâu Tây thì còn đổ tội cho phong tục tập quán, lối sống khác với truyền thống người Việt. Mình có thể nghĩ đến khác biệt văn hóa để thông cảm cho chúng. Còn dâu Việt thì chẳng có lý do gì để ngụy biện. Chúng nó càng ngày càng đáo để, ghê gớm và quá quắt.

Chào chị Anh Thư, tác giả  bài “Tôi đang muốn tống cổ con dâu Tây ra khỏi nhà”!

Tôi cũng là mẹ chồng và tôi rất hiểu tâm trạng bực dọc của chị. Nhưng chị ơi, thời nay dâu Tây hay dâu Việt cũng như nhau cả thôi. Thậm chí sống với dâu Việt, là mẹ chồng còn phải bực bội hơn nhiều so với dâu Tây.

Dâu Tây thì còn có thể đổ tội cho phong tục tập quán, lối sống khác với truyền thống người Việt. Mình có thể nghĩ đến khác biệt văn hóa để thông cảm cho nó. Còn dâu Việt thì chẳng có lý do gì để ngụy biện. Chúng nó càng ngày càng không biết điều và quá quắt kinh khủng.

Tôi có đứa con dâu Việt Nam 100% nhưng độ lười nhác và hỗn hào của nó thì khủng khiếp. Là dâu ta nhưng nó lại cứ thích học đòi làm dâu Tây.

Chẳng hiểu bà thông gia bên ấy có con gái nghĩ gì mà chiều con quá. Bà ấy không dạy con gái làm bất cứ việc gì trước khi cho nó đi lấy chồng. Vì thế, con dâu của tôi vụng thối vụng nát, chẳng làm được việc gì nên hồn.

Đến pha ấm nước chè khi nhà có khách, nó cũng không biết pha. Tôi sai gọt qủa dứa thì nó la oai oái kêu đầy gai thế này thì gọt sao được. Nó chỉ biết luộc rau và nấu vài món đơn giản. Vì thế nên mỗi lần nhà có cỗ bàn, dù 1 mâm hay 10 mâm thì một tay tôi phải làm hết tất cả mọi việc.

Ngày xưa tôi cũng ước mơ gia đình đông đúc, sum vầy. Nhưng giờ thì vỡ mộng hết.

Đã thế con dâu của tôi còn lười biếng. Mấy lần tôi tỏ ý muốn dạy nó làm cỗ dần cho quen, nó đều gạt phắt đi rồi bảo “Nếu mẹ mệt, con sẵn sàng đặt cỗ ở ngoài về. Vừa đỡ nhọc thân, vừa sạch sẽ, vừa ngon”. Nghe con dâu nói thế, tôi cũng chịu nó luôn.

Dù con tôi là con trai nhưng tôi vẫn dạy con cẩn thận, tránh để sau này mỗi khi không có mẹ, con tôi lại sinh hoạt thất thường, không biết chăm lo cho bản thân. Vì vậy, con trai tôi cũng khéo léo, thạo việc vô cùng.

Con dâu tôi thấy chồng nó như vậy thì càng ỷ lại. Nó bắt chồng làm việc nhà còn nó thì ngồi thảnh thơi xem ti vi. Có lần tôi bảo nó rán chả lá lốt để chạy lên nhà rút quần áo. Đến lúc xuống thì thấy con trai đang đứng bếp trông chảo. Con dâu tôi thì ngồi bàn ăn chơi trò chơi trên điện thoại và cắn hạt hướng dương tanh tách. 

Không phải tôi xót con trai phải làm việc nhà nhưng tôi bực mình khi thấy con dâu vô ý vô tứ như thế. Tôi mắng cho một trận thì nó loa mồm lên “Anh Minh cũng đang rỗi chẳng làm gì thì mẹ cứ để anh ấy làm. Mà món này con không thạo. Anh ấy biết làm thì để anh ấy làm cho ngon. Chẳng lẽ con cứ phải hầu hạ, vất vả còn anh ấy thì được phép lười nhác?”.

Nhớ lại lúc con tôi dẫn vợ nó về ra mắt, nhìn nó cũng có học và có vẻ lễ phép, gia đình Hà Nội gốc vô cùng gia giáo. Lúc ấy, có nằm mơ tôi cũng không ngờ con tôi lại rước về cô con dâu dân chơi thứ thiệt.

Từ ngày nó về nhà chồng sống với chúng tôi, tôi mới biết về độ đi bar, vũ trường, sàn nhảy con dâu của tôi so với Tây chỉ có hơn chứ không có kém. Tuần nào cũng phải đi 1 lần, không đi nó không chịu được. Và độ say xỉn của nó cũng chẳng kém gì so với con dâu Tây của chị.

Mấy ngày đầu tôi còn sốt ruột, đến 11 giờ con dâu chưa thấy về nên lo lắng chờ cửa, gọi điện. Nhưng giờ thì tôi kệ hết, chẳng hơi đâu chờ đợi cho mệt.

Nói thì sợ mọi người chê cười là vạch áo cho người xem lưng nhưng tôi thật sự xấu hổ với hàng xóm vì độ đi khuya về trễ của con dâu. Mà nhắc nhở, lo lắng cho vợ chồng nó, nó còn cãi mình, chê mẹ chồng lạc hậu. Con dâu còn ngụy biện “Ngày chưa lấy chồng con toàn đi qua đêm. Giờ 11 giờ con bỏ cuộc chơi đi về là đã cực kỳ có lỗi với các bạn của con rồi”.

Tết nhất 2 đứa nó chỉ gom tiền vào và biếu tôi 20 triệu rồi coi như chẳng có việc gì phải quan tâm nữa.

Chúng bỏ nhà đi biền biệt vào Nam chơi đến rằm tháng Giêng mới về. Trước ngày đi làm 2 ngày thì chúng nó vác mặt về, sau đó lôi nhau về nhà ngoại. Lúc về cũng chẳng thèm mua túi quà biếu xén, quà cáp gì cho bố mẹ. Sao tôi thấy con dâu gì mà chả có ý và vô dạng đến thế là cùng!

Đau đầu nhất là vợ chồng nó lấy nhau gần 2 năm rồi vẫn không chịu đẻ. Nó bảo chưa đủ chín chắn, chưa đủ trưởng thành, còn phải phấn đấu sự nghiệp, không có thời gian. 

Đấy, thời gian đẻ, chăm con thì không có nhưng chơi bời, quậy phá, mua sắm suốt ngày. Vợ chồng tôi mong cháu bao lâu, sắp xuống lỗ đến nơi mà còn lo chưa có đứa cháu đích tôn bế bồng.

Nói thật, con dâu tôi đến nước này cũng là do con trai tôi chiều và sợ vợ quá. Buồn lắm chị ạ, mang nặng đẻ đau, nuôi lớn từng này nhưng nó “Nhất vợ nhì trời, cha mẹ thứ bét”. Một câu vợ, 2 câu vợ, bênh vợ chằm chặp. 

Mẹ đẻ nói gì không bao giờ nghe, chỉ nghe có vợ. Nó còn bảo “Con lớn rồi, có gia đình riêng rồi, mẹ đừng can thiệp chuyện của con”.

Tháng rồi sau bao gom góp mấy chục năm trời, tôi cố gắng mua nhà riêng, tống hai vợ chồng nó ra ngoài ở rồi. Xa con cũng hơi đau lòng nhưng thà thế còn hơn là ở chung, bực bội, khó chịu, mệt mỏi vì chúng nó.

Tôi nghĩ chị cũng nên tống cổ cả con dâu Tây và con trai ra ở riêng đi chị ạ. Ngày xưa tôi cũng ước mơ gia đình đông đúc, sum vầy. Nhưng giờ thì vỡ mộng hết.

Nuôi con đến lúc này, hết lòng vì con đến lúc này là hết sức lắm rồi. Nó chẳng coi mình ra gì thì sao mình phải khổ sở, buồn bực vì nó. Tống nó ra ngoài rồi mình vui thú vui tuổi già chị ạ!